Bên tình, bên tiền, bên nào nặng hơn?

51 lượt xem

Mẹ và tôi, hai người phụ nữ hai hoàn cảnh, người nghèo khó, người giàu sang nhưng đều có kết cục giống nhau, bị hai người đàn ông vì tiền mà bỏ rơi. Họ phản bội, lừa lọc, liệu họ có hạnh phúc trọn vẹn không?

Mẹ con tôi bơ vơ khốn khổ khi ba chạy theo phụ nữ nhiều tiền, tôi lớn lên trong sự nghèo túng và tủi nhục, mẹ làm đủ mọi nghề từ bới rác, giặt quần áo thuê, thậm chí nghề phụ hồ, công việc nặng nhọc của đàn ông, mẹ cũng không từ chối. Mục đích duy nhất của mẹ là nuôi tôi ăn học tử tế, sau này có nghề nghiệp nuôi sống bản thân mà không bị ai chà đạp.

Tôi hiểu nỗi lòng của mẹ nên cố gắng học giỏi, người phụ nữ của ba xấu nhưng giàu có, sang trọng đã lôi kéo được người cha của gia đình luôn ám ảnh tôi. Tôi oán hận bà ta nên tôi quyết tâm nếu có cơ hội, tôi sẽ kiếm thật nhiều tiền bằng mọi giá kể cả dùng thủ đoạn.

tinh va tien

Mẹ biết toan tính trong đầu tôi, nên khuyên tôi rất nhiều. Mẹ nói:

– Mẹ biết ba đã làm tổn thương tâm hồn con, mẹ con mình nghèo khó thật đó, nhưng vui vẻ và sống thanh thản. Mẹ muốn con học thật giỏi, có ý chí cầu tiến và kiếm tiền bằng sức lao động của mình, vì như thế đồng tiền của con mới trong sạch.

Tôi vâng dạ, nhưng thật tâm trong lòng tôi không phục. Mẹ tôi đã sống những ngày tháng quá khổ cực, như thế là bất công. Có vui vẻ gì chứ khi không tiền mua gạo mẹ mua thiếu mua chịu rồi khất lần khất hồi để người ta chửi mắng.Tôi không nhịn được như mẹ. Tôi là con gái nhưng bản tính mạnh mẽ, tôi không cho ai có cái quyền xúc phạm tôi và mẹ. Tôi quyết tâm phấn đấu thật nhiều.

Cuối cùng thì tôi cũng cầm tấm bằng đại học loại giỏi trong tay. Các công ty lớn mở rộng cửa chào đón tôi, nhưng tôi không làm cho họ, tôi muốn tự mình kinh doanh. Tôi cũng có số vốn kiếm được từ nhan sắc và cái miệng khôn khéo, ngọt ngào của mình. Tôi cộng tác với người bạn, chúng tôi cũng mở được công ty xuất khẩu hàng may mặc.

Thời đó ,ngành này làm ăn phát triển nên không bao lâu sau, tôi kiếm đủ vốn rồi tách ra làm riêng. Tôi đã mua nhà đẹp và rước mẹ về ở chung. Hai mẹ con sống với nhau thật hạnh phúc.

Có tiền, tôi ngẩng cao đầu mà bước, không còn lầm lũi như cái quá khứ nghèo nàn. Có tiền, tôi tự cho mình cái quyền được hưởng thụ, nhưng số tiền tôi bỏ ra, tôi phải tìm cách lấy lại gấp đôi không cần biết nó có trong sạch hay không. Có nhiều đàn ông vây quanh tôi, nhưng trong mắt tôi họ đều giống như ba. Tôi lấy tiền của họ và thỏ thẻ chuyện tình yêu nhưng trong trái tim tôi hoàn toàn băng giá. Tôi xem tình yêu là thứ tình cảm xa xỉ và có giá trị như đồng tiền.

Tội nghiệp mẹ tôi, bà rất buồn khi thấy tôi sống bất cần, bà bảo tôi tha thứ cho ba và hãy sống chân thành, nhân hậu hơn. Tha thứ ư? Sao tôi phải tha thứ cho cái con người tham vọng bỏ vợ bỏ con. Cái quá khứ khốn khổ ấy không bao giờ tôi quên.

Để mẹ yên tâm, tháng nào tôi cũng chở mẹ đến chùa và đến thăm, tặng quà trong cô nhi viện. Thật lòng, trong lòng tôi chẳng có chút tâm, thiện, đức nào. Tôi chỉ muốn mẹ vui như để trả hiếu cho mẹ vậy.

Cuộc đời tôi thay đổi từ khi gặp anh. Tôi có cổ phần trong công ty dược của người bạn nên tôi gặp anh thường xuyên vì anh là dược sỹ ở đó. Thái độ lạnh lùng của anh làm tôi chú ý, kề cận người phụ nữ xinh đẹp, giàu có như tôi mà anh vẫn dửng dưng chẳng nịnh đầm lấy một câu làm tôi tức điên. Con người khó hiểu ấy kích thích tôi muốn khám phá, chinh phục.

tinh tien

Tôi trăm phương ngàn kế gài bẫy con người đó. Cuối cùng thì anh mắc vào cái bẫy của tôi, anh nói anh rất thích tôi nhưng vì tôi là phụ nữ thành đạt nên anh ngại. Anh vẫn thế khi tôi trong vòng tay anh, anh vẫn rất kiệm lời, anh khác với những gã đàn ông chuyên tán tỉnh đường mật mà tôi quen nên tôi tin tưởng anh thật lòng. Lần đầu tiên trái tim tôi biết rung động thổn thức, cũng là lúc tôi biết anh có vợ hai con. Như thế anh không thuộc về tôi, tôi nhớ tới người phụ nữ của ba mà nhói lòng.

Tôi hận sao người khác hạnh phúc mà mẹ con tôi bất hạnh chứ? Tôi nhớ ai đó đã nói “hạnh phúc của người này là đau khổ của nười khác”. Tôi mặc kệ ai đau khổ ai hạnh phúc, tôi chỉ biết rằng “mạnh được yếu thua” đúng như quy luật.

Anh không bỏ vợ, tôi cũng không ép nhưng hầu như phần lớn thời gian anh ở bên tôi. Vất vả kiếm tiền bao năm tôi cũng mệt mỏi và muốn nghĩ ngơi để sinh với anh đứa con nên tôi giao toàn bộ công việc cho anh. Anh đã chứng tỏ là người có năng lực và trách nhiệm. Anh kinh doanh còn giỏi hơn tôi. Tôi nghĩ mình là người hạnh phúc, dù có chia nửa cho người phụ nữ kia tôi cũng hài lòng.

Cầm kết quả siêu âm thai, tôi định bụng khi anh đi công tác về tôi sẽ tạo cho anh điều bất ngờ này. Nhưng sao lần này anh đi lâu thế mà cũng không gọi điện cho tôi. Linh cảm có điều gì đó, tôi gọi cho anh, điện thoại ò í e. Tôi sốt ruột chạy đến công ty thì được biết anh nghỉ phép chứ không đi công tác. Chạy đến nhà vợ anh thì hỡi ơi, họ đã bán nhà chuyển đi nơi khác mất rồi.

Kết quả tình yêu đầu đời của tôi là cái thai vô thừa nhận trong bụng, toàn bộ tiền mặc trong ngân hàng, sổ hồng hai căn nhà đang nằm trong ngân hàng, còn sổ đỏ thì nằm trong tay bọn giang hồ cho vai nặng lãi, anh ta đã phù phép lấy sạch. Tôi như hóa điên, tôi tiếc của cải thì ít vì những đồng tiền đó tôi cũng moi từ người khác mà có, tôi tiếc tình cảm mình đặt không đúng chỗ làm trái tim tôi rỉ máu.

tien va tinh

Cũng may, tôi còn có mẹ, tình yêu thương của mẹ đã vực tôi dậy. Cũng vì tiền tôi đã cố gắng và đã làm bao nhiêu chuyện nhưng cuối cùng tôi còn lại được gì? Tâm hồn bị tổn thương, lòng tin bị đánh mất. Nếu là trước kia, bỏ lên bàn cân bên tiền và bên tình cảm tôi sẽ chọn tiền, nhưng giờ sau bao va chạm của cuộc sống tôi chọn tình cảm. Vì đồng tiền như bóng ma thoắt hiện chỗ này, lúc biến chỗ kia, muôn hình vạn trạng khó nắm bắt được. Chỉ có tình cảm con người mới vĩnh cửu.

Mẹ và tôi, hai người phụ nữ hai hoàn cảnh, người nghèo khó, người giàu sang nhưng đều có kết cục giống nhau, bị hai người đàn ông vì tiền mà bỏ rơi. Họ phản bội, lừa lọc, liệu họ có hạnh phúc trọn vẹn không?

Nguồn: YuMe