Ngày giỗ Ngoại

54 lượt xem

“Mỗi năm đến Hè lòng man mác buồn”

Cứ mỗi độ Hè về là câu hát ấy cứ thoang thoảng trỗi dậy trong con Ngoại à, nó như chùm hoa Phượng thắm đỏ cháy hết mình sau khoảng lặng đầy nắng buổi trưa Hè làm con rát nhói. Rồi bồng bềnh dịu vợi, giống cơn gió lướt ngang nhấn chìm bao oi bức thiêu đốt chân mây. Nhìn những cánh hoa chao nghiêng trước gió và rơi rụng dần con lại liên tưởng đến Ngoại – người bà đã quá cố của con. Những căn bệnh cứ lũ lượt bào mòn sự sống của Ngoại không thương tiếc cho kiếp người lận đận, không được hưởng hạnh phúc vẹn toàn.

ngoai

Kể ra thì cũng gần mười năm rồi Ngoại nhỉ? Ngoại ra đi vào một ngày Hè đầy nắng khi ấy con chỉ là một đứa trẻ thơ dại, con chỉ biết quanh quẩn bên góc nhà chơi đồ hàng cùng đám trẻ trong xóm nhưng biết đâu sự việc Ngoại không còn đã khắc vào tâm thức đứa trẻ nỗi buồn “man mác”. Mùa Hè, thường gợi nhắc lại tuổi thơ giữa hai bà cháu mình, con buồn không phải vì chia xa bè bạn, tạm biệt mái trường mà là con buồn vì Ngoại không còn. Giờ đây nhìn lại chỉ là nắm mồ hiu quạnh giữa bốn bề lộng gió, mất bà con mất đi chỗ dựa tinh thần lớn lao, con vẫn nhớ mỗi khi bị cô giáo la hay chúng bạn bắt nạt giành đồ chơi con ấm ức lắm, con liền về kể với bà nghe để được bà an ủi vỗ về.

Và những khi Hè về, con thấy ở ngoài chợ người ta bày bán trái vải, một loại trái cây mà con rất thích ăn, điều đó cũng đồng nghĩa với báo hiệu cho con biết ngày giỗ Ngoại gần kề.

Lắm lúc lòng buồn con thường nhìn quanh quẩn và trách móc vu vơ, con cứ hỏi tại sao ông Trời bất công lại cướp đi người bà của con nhưng trách ai được nữa khi Ngoại của con nằm yên trên đất mẹ và sự thật là đã như thế. Con biết dù con có thét gào bao nhiêu đi nữa thì Ngoại của con mãi mãi không còn.

Ngần ấy năm Ngoại vất vả khổ cực với đàn con thơ dại, mình người góa phụ tảo tần lam lũ vì ông mất sớm nhưng trớ trêu thay, bù lại sau những năm tháng ấy Ngoại đổi được gì hả Ngoại… Người đời sống trong cảnh giàu sang sung sướng thì những năm tháng tuổi trẻ của Ngoại chất đầy những thăng trầm biến cố, ngậm ngùi nước mắt rơi từ sâu thẳm, rồi về già họ hưởng thụ an vui báu bên con cháu thì con lại chưa đáp đề lại cho Ngoại ngày nào.

Thời gian hoang hoải trôi qua có nào biết chất đầy giông tố đã khiến tóc Ngoại thêm sợi bạc, biết rằng gian nan khổ cực vẫn lấp lóe chờ đợi nhưng Ngoại không ngại đâu. Tình yêu cao cả của người mẹ luôn thắp sáng tâm hồn con thơ bằng ngọn lửa bất diệt, bà làm tất cả mọi việc thay ông che chở đàn con và nhờ bóng cây thương yêu vỗ về ắp ủ che mát mà má con, cậu, dì lần lượt lớn lên từng ngày.

gio ngoai

Đến khi má con lập gia đình Ngoại vui mừng lắm, đứa cháu nhỏ là con được sinh ra dưới sự mong đợi của hai bên Nội Ngoại. Do lần đầu mang thai, má con không biết các ăn uống sao cho có nhiều dưỡng mà khi sinh ra con bị thiếu tháng. Tất cả là nhờ Ngoại, nhờ Ngoại ân cần chăm sóc mà con mới lớn được như ngày hôm nay. Ngày ấy con như mầm non thiếu dưỡng chất cần được lo lắng đặc biệt, giờ nghĩ lại chắc con không thể sống nổi qua thời ấu thơ để đi đến trưởng thành và ngồi đây viết những lời từ trong tâm thức của con như lời cảm tạ gửi đến bà. Ba má con đã ban tạo cho con sự sống trên cõi đời này còn Ngoại là người tiếp bước nuôi nấng để sự sống trong con được duy trì.

Ngoại ơi hôm nay con viết lên đây những dòng này, con biết là Ngoại sẽ không được nhưng con tin ở một nơi nào đó Ngoại vẫn luôn dõi theo đứa cháu nhỏ này và cầu mong mọi điều tốt đẹp luôn đến với nó. Con hứa sẽ sống thật tốt để báo đáp lại công ơn của bà, công ơn ngàn đời không kể hết mà Ngoại đã dành cho con.

Nguồn: YuMe